Động từ 5 mẫu nhận to V làm bổ ngữ tân ngữ — Mẹo TOEIC Part 5
Luyện nhóm động từ allow, enable, encourage, require, advise: khi đã có tân ngữ thì chỗ trống sau cần to + động từ nguyên mẫu.
Vui lòng chờ trong giây lát...
Hỏi đáp, chia sẻ tài liệu và cập nhật đề thi mới mỗi tuần.
Phương pháp học, kinh nghiệm thi, giải đáp ngữ pháp — chia sẻ từ team Hapio.
Luyện nhóm động từ allow, enable, encourage, require, advise: khi đã có tân ngữ thì chỗ trống sau cần to + động từ nguyên mẫu.
Sau các động từ như decide, plan, hope, want, agree, refuse, tân ngữ phải ở dạng to + động từ nguyên mẫu. Luyện nhận diện động từ chính trước chỗ trống để chọn đúng dạng to V trong câu TOEIC Part 5.
Luyện bị động của nhóm động từ đi với to V trong TOEIC Part 5: khi chủ ngữ là người chịu tác động và sau chỗ trống có to-infinitive, chọn 'be + V3 + to V' (ví dụ: are expected to complete).
Với động từ trao/cho (offer, give, award, send...), nếu sau chỗ trống vẫn còn một tân ngữ thì chỗ trống là bị động be + V3 — như 'will be offered a complimentary laptop'; xác định bị động trước rồi mới chọn thì cho khớp ngữ cảnh.
Khi chủ ngữ là đối tượng nhận hành động và sau động từ không có tân ngữ, hãy ưu tiên thể bị động 'be + past participle'.
Có tân ngữ trực tiếp ngay sau chỗ trống thì chọn động từ chủ động, không chọn bị động.
Mệnh đề thời gian và điều kiện (before, after, when, until, as soon as, if) dùng hiện tại đơn cho nghĩa tương lai, còn mệnh đề chính vẫn chia will.
Sau "It is essential/imperative/necessary that", mệnh đề that luôn dùng động từ nguyên mẫu dù chủ ngữ số ít — điểm bẫy quen thuộc của TOEIC Part 5.
Nắm chắc dạng giả định trong TOEIC Part 5: sau recommend, suggest, demand, request, insist + that, động từ luôn ở dạng nguyên mẫu dù chủ ngữ là số ít hay ngôi thứ ba.
Nhận diện câu điều kiện loại 3 trong TOEIC Part 5: vế if dùng 'had + V3', mệnh đề chính dùng 'would/could/might have + V3' để nói về điều trái với quá khứ.
Trong câu giả định loại 2 (giả định hiện tại không có thật), động từ be trong mệnh đề if luôn chia là "were" cho mọi ngôi, kể cả chủ ngữ số ít. Dấu hiệu nhận biết là mệnh đề chính có 'would/could/might'.
Câu điều kiện loại 2 dùng if + quá khứ đơn để giả định điều trái thực tế ở hiện tại, mệnh đề chính dùng would/could + V nguyên thể.